Đằng Vương các tự
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một bài thơ nổi tiếng của Vương Bột: "Đằng Vương các tự" là tên một bài thơ phú (thơ văn xuôi) cổ điển nổi tiếng của Trung Quốc, được sáng tác bởi nhà thơ Vương Bột thời nhà Đường. Bài thơ ca ngợi vẻ đẹp của Đằng Vương các, một công trình kiến trúc nổi tiếng ở Nam Xương, Giang Tây.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- "Đằng Vương các tự" của Vương Bột được xem là một kiệt tác văn chương thời Đường.
- Trong bài "Đằng Vương các tự", tác giả đã miêu tả cảnh sắc hùng vĩ nơi đây.
- Học sinh thường được học thuộc lòng bài "Đằng Vương các tự".
Các cách sử dụng nâng cao
- Chỉ tác phẩm văn học kinh điển: Cụm từ này thường được dùng để chỉ riêng bài thơ phú đó, như một danh từ riêng chỉ tác phẩm.
- Nghiên cứu về "Đằng Vương các tự" giúp hiểu thêm về văn học cổ điển Trung Hoa.
- Biểu tượng của văn chương tao nhã: Bài thơ trở thành biểu tượng cho sự kết hợp giữa cảnh đẹp thiên nhiên và tài hoa văn chương.
- Vẻ đẹp trong "Đằng Vương các tự" đã trở thành chuẩn mực cho thơ phú miêu tả.
Biến thể và từ liên quan
- Đằng Vương các: Tên của một tòa lầu (các) nổi tiếng ở Trung Quốc, là đối tượng được miêu tả trong bài thơ.
- Tự: Ở đây có nghĩa là "bài tự", một thể loại văn chương cổ, thường là bài văn xuôi có vần hoặc có chất thơ, dùng để ghi chép, miêu tả hoặc bày tỏ cảm xúc.
Từ đồng nghĩa / Cách gọi khác
- Bài phú Đằng Vương các: Cách gọi nhấn mạnh thể loại "phú".
- Thi phẩm "Đằng Vương các tự": Cách gọi trang trọng, nhấn mạnh đây là tác phẩm thơ.
Thành ngữ / Câu nổi tiếng liên quan
Bài thơ chứa đựng nhiều câu thơ nổi tiếng đã trở thành thành ngữ hoặc được trích dẫn rộng rãi: - "Lạc hà dữ cô vụ tề phi, thu thủy cộng trường thiên nhất sắc.": (Ráng chiều cùng cánh cò đơn lẻ bay, nước thu cùng với trời xanh một màu.) - Thường dùng để miêu tả cảnh sắc thiên nhiên hùng vĩ, hòa hợp. - "Các trung đế tử kim hà tại? Hạm ngoại Trường Giang không tự lưu.": (Con vua trong gác nay còn đâu? Ngoài hiên Trường Giang vẫn chảy trôi.) - Thường dùng để nói về sự phù du của đời người trước dòng chảy vĩnh hằng của thời gian và thiên nhiên.
- Tên 1 bài thơ của Vương Bột
- Xem Duyên Đằng gió đưa, Gió núi Mã dương , Bình thủy tương phùng